Phong thủy

ĐÀO HOA SÁT

CHUYỆN XƯA

 

Xin được kể hầu bạn một câu chuyện rất ấn tượng về sự luận đoán mệnh huyền diệu của Tứ trụ. Chuyện kể về việc "đọc cuộc đời" của một cô gái đào hoa chỉ thông qua Năm Tháng Ngày Giờ sinh của cô ta mà người thầy luận Tứ trụ Tử Bình chưa bao giờ nhìn thấy cô ta.

 

Chuyện được trích ra trong sách Tướng mệnh khảo luận (1960) của Vũ Tài Lục. Tuy nó hơi dài nhưng đáng được chép ra đây để cùng bạn trải nghiệm.

Một tướng học gia Trung Quốc tên Tề Đông Dã kể lại chuyện sau đây:

 


Có lần ở Bắc Bình, tôi tới một mệnh quán để đàm thoại. Lúc ấy tôi mới nghiên cứu khoa này nên tới đây cũng như để học hỏi thêm, cùng với mấy đồng môn khác. Chủ nhân mệnh quán này là Tân Tiên Sinh đỗ cử nhân, học vấn uyên thâm. Cuộc sống lận đận về mở quán này đặt tên là Hữu Trúc Cư Quán.

Hôm đó may mắn tôi được học rất nhiều về cái lí "đản khán phu tinh" nhờ ba người đàn bà đến đây xem số. Họ là bạn với nhau và mới quen nhau, cả ba đều chừng hơn ba chục tuổi, đều là các bà thuộc thượng lưu xã hội. Trước tiên lên tiếng là bà họ Lý, giở là số Bát Tự để nhờ Tào tiên sinh thanh đàm mệnh lí và vận lưu niên ra sao.

Tào tiên sinh trầm ngâm giây lâu rồi nói:

"Cứ theo như lá số Bát Tự này thì trước 15 tuổi, cô vốn là viên bích ngọc của một tiểu gia, cha mẹ, anh em nâng niu như báu vật. Nhưng đến đúng năm 15 tuổi vào mùa thu thì gia đình cô gặp cơn đại biến. Trời đất đảo lộn chỉ một sớm một chiều, tình cảnh cô đang từ thiên đường rơi xuống địa ngục. Từ năm 15 đến 18 tuổi, cuộc đời nếm trải nhiều dâu bể trái ngang, thân phận phiêu bạt. Năm 24 tuổi, cô tranh chồng người, chấp nhận làm thiếp. Năm 30 tuổi vì bị đau ốm mà nhan sắc suy tàn, cô lại gặp người đàn bà khác tranh chấp mất chồng mình, cho đến nay đã được bốn năm, cô ở trong tình trạng thất sủng. Bây giờ lưu niên vận hạn cũng chẳng có gì sáng sủa hơn về chồng con và tiền bạc. Chắc chỉ trong vòng 90 ngày nữa sẽ gặp nhiều thay đổi. Tôi khuyên cô nên vui đạo trời để an mệnh mình là hơn."

Mỹ nhân Đào Hoa sát

Lý tiểu thư mặt rầu rầu xin hỏi:

"Thưa tiên sinh, có vị đoán mệnh khác bảo qua mùa thu này người ấy (chồng) sẽ gặp nguy hiểm cho tính mạng phải không ạ?"

Tào tiên sinh trả lời:

"Không đúng, chỉ có nguy hiểm cho địa vị chứ không cho tính mạng. Vì số cô sau mùa thu này chỉ thấy "phu tinh bị đoạt" chứ không thấy "phu tinh bị khắc".

Rồi Tào tiên sinh quay lại giảng cho chúng tôi nghe rằng:

"Bát Tự của Lý tiểu thư đây thuộc loại nữ nhân vô mệnh, phu tinh tuy sáng nhưng lại bất đắc vị thành thử cô ta không thể tránh được cảnh làm lẽ, thêm vào đấy số nói lên sự li hợp nhất định. Năm 15 tuổi mồ côi cả cha lẫn mẹ, sớm chiều phải dấn thân vào trạng huống nửa giang hồ. Sau 18 tuổi lấy chồng."

Những lời của Tào tiên sinh khiến Lý tiểu thư xúc động thuật lại chuyện đời cô, cho biết năm 30 tuổi, vì chửa ngoài dạ con nên phải mổ, từ đấy nhan sắc suy tàn mà bị thất sủng.

Xong phần mình rồi, Lý tiểu thư lại mở bóp lấy ra một lá số khác, nói là số của người bạn nhờ mang đi xem dùm.

Chúng tôi thấy lá số này kém Lý tiểu thư hai tuổi, tức là năm nay 32. Tào tiên sinh bảo mấy người học trò thử đoán cho thầy nghe, cả tôi cũng được tham dự.

Ba chúng tôi đều đoán lá số này thuộc loại cô quả chi mệnh, nếu không thì cũng phải làm ni cô, lưu niên vận hạn năm nay gặp tai nạn nhưng không biết tai nạn gì.

Tào tiên sinh nghe chúng tôi luận chỉ gật gù vừa hút thuốc vừa cười. Chừng nửa giờ sau, Tào tiên sinh mới giảng. Tào tiên sinh hỏi Lý tiểu thư: "Cô cho tôi biết người có lá số này hiện có mặt ở đây không?"

Lý tiểu thư đáp: "Thưa không".

Tào tiên sinh nói: "Vậy các cô đi xem dùm nhưng trong ba cô, cô nào biết rõ về người có lá số này nhiều nhất?"

Lý tiểu thư trỏ vào cô trẻ tuổi trong đám nói: "Chỉ có chị này biết nhiều nhất vì là chị em họ, còn hai chúng cháu chỉ biết đại khái thôi."

Tào tiên sinh bảo: "Nếu tôi nói trắng đen lá số này trước mặt mọi người thì không có gì gây trở ngại đấy chứ?"

Cô trẻ tuổi đáp: "Thưa tiên sinh, cháu chẳng thấy có trở ngại gì cả."

 


Tào tiên sinh bấy giờ mới thong thả mà rằng: "Điều bất hạnh của người mang số này là nhan sắc đẹp quá lại thông minh quá mức."

Quay sang cô chị em họ, tiên sinh hỏi:

- Cô biết rõ hay không, ông chồng hiện tại của người ấy là người chồng thứ tư? Hơn nữa, người chồng hiện tại vẫn chưa là chính thức.

Cô em họ chưa kịp đáp thì Lý tiểu thư đã nói:

- Thưa tiên sinh, chỉ là thứ hai thôi, không phải người thứ tư, còn chuyện không chính thức thì đúng như thế.

Tào tiên sinh nói:

- Quái lạ, căn cứ vào số nhất định phải là người thứ tư vì trước 17 tuổi cô ta đã khắc tử một người rồi thoái hôn một người, lẽ nào bây giờ vẫn còn thứ hai. Chắc hẳn điều này chỉ có mình cô ta rõ.

Tào tiên sinh hỏi cô em họ:

- Thế nào, chuyện bất hạnh ấy cô có biết chăng? Vì chuyện ấy phải xẩy ra thì cộng lại mới thành bốn lần được.

Cô kia cúi mặt xuống nói:

- Thưa tiên sinh, mới đính hôn mà cũng kể là một đời sao?

Tào tiên sinh vuốt chòm râu bạc rằng:

- Đương nhiên, đính hôn kể như là vị hôn phu. Số cô ấy là số khắc sát đến ba đời chồng. Nếu mệnh lí chẳng tinh được cho thông tất dễ nhầm tưởng số ba lần tạo sự nghiệp cho chồng. Như vậy thì đúng rồi.

Cả ba bà khách lẫn chúng tôi đều ngạc nhiên trước sự chính xác của lời đoán. Họ đồng thanh hỏi:

- Thưa tiên sinh, xin cho chúng cháu biết tương lai cô ta còn khắc sát nữa hay thôi?

Tào tiên sinh nói:

- Nếu như cô ta hiện nay không phải là vợ hay thiếp chính thức thì tránh được khắc sát nhưng thật đáng phàn nàn cho số này, sợ rằng rồi đây mệnh chẳng biết nương tựa vào đâu. Số cô ta phạm đúng vào đào hoa sát, cái thứ này chuyên gây nên thảm kịch cho tình duyên. Sở dĩ năm 17 tuổi, cô bị người thoái hôn, chính là do cái đào hoa sát nó làm hại. Năm nay, nó quay trở lại giống như năm 17, hôn nhân tất khó lòng êm ả, không hiểu gần đây tình trạng cô ta ra sao, đã xảy ra chuyện gì chưa?

Họ đồng thanh đáp lời:

- Thật không thể nào giấu được tiên sinh. Hôm nay cô ta không dám đến vì lẽ có nhiều điều khó nói trước mặt ai, thêm nữa một vị thầy tướng vừa bảo năm nay cô ta sẽ gặp cái họa nguy hiểm cho tính mệnh nên lại càng lo sợ. Chúng cháu xin tiên sinh tính xem cái sát thân chi họa đó có xảy tới chăng?

Tào tiên sinh nói:

- Ngay lúc đầu, tôi đã bảo với các cô, số người ấy bất hạnh ở chỗ quá đẹp và quá thông minh. Mĩ lệ quá khiến cho đàn ông thèm muốn chỉ những chực hại; thông minh quá nên đàn bà thường tự hại mình. Người ấy lúc còn nhỏ tuổi đã làm một điều lầm lỡ. Lẽ ra theo đạo đức của người đi xem tướng mệnh không nên nói, nhưng vì các cô đã cầu khẩn thì tôi cũng chẳng giấu làm gì. Theo phép tính của Bát Tự thì hành vận của đời cứ năm năm một vận. Mười lăm năm trước đây, vận hành của cô ta đi giống in như vận này, tức là phạm đào hoa sát, cho nên việc tình duyên cũng xảy ra lắm chuyện rắc rối.

 


Trầm ngâm giây lát rồi Tào tiên sinh giảng cho khách lẫn chúng tôi nghe về vấn đề đào hoa, tiên sinh nói:

- Tục ngữ có câu "Mệnh đới đào hoa nhân nhân ái" nghĩa là mệnh có đào hoa được mọi người thương. Đào hoa ở mệnh là tốt. Tuy nhiên, phải phân đào hoa làm nhiều loại. Trước hết là chính đào hoa và thiên đào hoa. Số đàn bà có chính đào hoa thì dù diện mạo xấu xí cũng vẫn được chồng yêu quý, ta chẳng đã thường thấy bao nhiêu đàn bà nhan sắc tầm thường mà chồng vẫn sủng ái, trái lại người đàn bà dung mạo mĩ lệ mà bị chồng chán ghét, đấy chính là bởi trong mệnh có thiên hay chính đào hoa. Nếu như trong số thiên đào hoa, cả chồng lẫn các đàn ông khác say mê mà bản mệnh không kiện vượng để chống đỡ ắt là sẽ đưa đến tình trạng rắc rối bất trinh hoặc tình ái quỷ quái. Các cô có biết không, cô bạn của các cô đây đã phạm phải thiên đào hoa, còn đi xa hơn nữa là nó trở thành kiếp và sát đào hoa, bất hạnh ở chỗ đó.

Một trong ba cô cất tiếng hỏi:

- Thưa tiên sinh, người có thiên đào hoa trong mạng số thường là đẹp lắm phải không ạ?

Đào hoa sát - Người đẹp nào cũng có?

Đào hoa sát - Người đẹp nào cũng có?

Tiên sinh đáp:

- Nữ nhân có thiên đào hoa không nhất định phải là người đẹp, nhưng thái độ lẳng lơ yêu dã thì nhất định có.

Tào tiên sinh tủm tỉm cười nói tiếp:

- Riêng cô bạn các cô đây dĩ nhiên thái độ lẳng lơ mà mặt mũi cũng thập phần diễm lệ.

Lại một cô khác hỏi:

- Thưa tiên sinh, xấu đẹp của con người qua Bát Tự cũng biết được nữa sao?

- Đúng vậy, Bát Tự của một người ví như tướng mạo của người đó. Xem tướng thì nhìn mặt mũi, xem số thì suy Bát Tự... Theo tôi luận đoán qua số cô bạn cô tôi thấy cô ấy cao hơn hai cô, ngang ngang tầm thước với Lý tiểu thư. Da dẻ cô ta chắc chắn phải trắng hơn tất cả ba cô rồi. Tôi suy Bát Tự như vậy chẳng biết đúng hay không?

- Thưa tiên sinh, chúng tôi chịu là rất đúng. Chị ấy đẹp, da dẻ mĩ lệ hơn cả, tiếc một điều lại rơi vào số bất hạnh.

Tào tiên sinh chậm rãi thở khói thuốc rồi tiếp:

- Bây giờ tôi xin nói chuyện gì đã xảy ra cho cô ta năm 17 tuổi. Tôi nhắc mấy cô câu thơ: "Nhất chi hồng hạnh xuất tương lai" (một cành hồng hạnh ra ngoài bờ tường). Có thể lấy câu thơ này làm ngữ án cho cái cách đào hoa sát của nữ mệnh. Số con gái có thiên đào hoa trước nên xét xem nó là "tướng ngoại đào hoa" hay "tướng nội đào hoa". Đào hoa của cô này thuộc loại "tướng nội đào hoa" vì thế đã phạm gian với người trong họ, việc phát giác, nhà chồng chưa cưới mới tuyên bố thoái hôn...

Đào Hoa sát - Chuyện xưa

Đào Hoa sát - Chuyện xưa

Vừa dứt câu thì Lý tiểu thư trố mắt kêu "Mỹ Anh!" và quay về phía cô trẻ nhất trong đám mà hỏi:

- Có chuyện ấy thật sao?

Mỹ Anh gật đầu nhỏ nhẹ:

- Cũng nghe thấy nhà xầm xì như vậy.

Tào tiền sinh nói:

- Cái chuyện ấy chính là chuyện mà tôi định giấu đấy.

Mỹ Anh nói:

- Mệnh lí tiên sinh thật là cao minh, số của người chị họ cháu khổ quá. Sau khi bị thoái hôn rồi còn lắm chuyện phiền não vô cùng. Nay không biết chuyện mới so với năm 17 tuổi ra sao?

- Lần này chắc còn nghiêm trọng hơn. Tôi muốn nhắc lại thêm cái gì đã nói là cô ta đẹp quá và thông minh hơn người mà cô ta nghĩ rằng tự mình có thể kiểm soát được cái bụng, nào ngờ mọi biện pháp của cô đều hỏng vì số mệnh.

Lý tiểu thư vội đưa mắt về phía Mỹ Anh như muốn dò hỏi thì cô Mỹ Anh cúi đầu thở dài nhẹ mà rằng:

- Cái bụng tới bốn tháng mới phát giác, phá thai không kịp.

Vẫn một giọng đều đều như tiếng tụng kinh:

- Lá số này ghi rành rành cái niên hạn quái ác của vận 17 tuổi với ba việc trọng đại cho đời con gái. Thứ nhất là: "Vị xuất khuê môn tiên hữu tử" (chưa ra khỏi khuê môn đã có con trong bụng). Thứ hai là "Sát cầm vị hòa dĩ cải cầm sắt" (chưa hòa âm đã mỗi kẻ một nơi). Thứ ba là "Câu sinh bất đắc tử bất thành" (sống cũng dở mà chết cũng không xong, muốn mượn dòng sông, chén thuốc độc rũ sạch nợ đời nhưng không dám).

Tào tiên sinh quay về phía Mỹ Anh hỏi:

- Nhưng cô có biết cuộc sống của cô ấy gần đây như thế nào không? Nó đã na ná như năm 17 chưa? Và tôi nói trước mặt mọi người đây có hại gì chăng?

- Dạ, xin tiên sinh cứ dạy, chúng cháu chẳng giấu nhau điều gì cả, làm sao mà lấy giấy gói lửa được. Cháu muốn biết năm nay tính mệnh chị ấy có nguy hiểm không, có bị đưa ra pháp đình hay tù ngục không? Cái biết của cháu chỉ là cái biết bề ngoài chắc khó bằng lời suy đoán Bát Tự nơi tiên sinh.

- Năm nay, cô ấy lại có chuyện tướng nội đào hoa nữa, nhưng may vì không mang thai nên đỡ nhiều rắc rối. Năm nay cũng không thấy quan phủ nên chuyện ra pháp đình chẳng lo, còn về tính mạng thì kể từ ngày 15 tháng trước đến cuối tháng sau đây thấy những hiện tượng nguy hiểm, e cô ta muốn tự sát nhưng mệnh trung hữu cứu, tôi nghĩ cũng không sao. Chỉ một điều khó tránh nổi là phải cái người đàn ông mà cô ta đã chung sống mười năm qua.

Lời Tào tiên sinh sau này Lý tiểu thư và Mỹ Anh mới thấy đúng, vì cô bạn quý ấy tư thông với em ruột người chồng già, bị cả hai bà vợ của hai ông bắt được, cô ta tự sát nhưng được cứu thoát./.